Hơn 40 Blog. Hơn 300 Nhà thơ nổi tiếng Thế giới và những Lời chúc – Giai thoại – Chuyện tình hay nh

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

Tôi Yêu - Trường ca


TÔI YÊU

Thường như vậy

Tình yêu đã đặt trong tất cả mọi người –
nhưng giữa công việc
thu nhập
và bao thứ khác
ngày lại ngày
con tim trở nên lạnh nhạt.
trùm lên con tim – thể xác
lên thể xác – áo quần.
Nhưng điều này hẵng ít!
Một –
thằng ngốc! –
làm nhiều dải quần
và đổ tinh bột đầy giữa ngực.
Khi về già mới sực nhớ ra.
Phụ nữ bôi xoa
đàn ông theo kiểu Muller(1) xay cối.
Nhưng đã muộn mất rồi.
Vết nhăn trên da gấp bội.
Tình yêu nở hoa
tình nở hoa –
rồi co quắp lại.


Cậu bé

Phải nói rằng tôi có tài yêu.
Nhưng từ bé
mọi người
đã phải làm vất vả.
Còn tôi –
chạy ra bờ sông Rion(2)
rồi lang thang
chẳng phải làm gì cả.
Mẹ tôi giận dữ:
“Thằng bé hư!”
và thắt dây lưng, bố dọa.
Còn tôi
lấy ba đồng tiền giả
với người lính sau bờ giậu chơi bài.
rất cởi mở
vui vẻ như ai
trong nắng hè Kutaiysi oi ả.
Mặt trời khi sau lưng
khi trước bụng
một khi dưới ức chưa than vãn.
Mặt trời ngạc nhiên:
“Quả thật lạ lùng!
Mà cũng –
rất chân thành.
Thằng bé kiên gan!
Đâu còn chỗ
trong con người nhỏ
cho ta nữa
và cho sông
và cho vách đá?!”
  

Chàng trai

Thời tuổi trẻ có khối việc phải làm
môn ngữ pháp chúng tôi rất dở.
Vì thế
tôi bỏ từ lớp năm(3).
Vô nhà tù phung phí.
Trong căn phòng
của thú nhiều chân
nhỏ bé
hiện lên những câu thơ xoăn.
Đi tìm chi ở trong những bài thơ?!
Người ta đã dạy
cho tôi yêu
ở trong tù(4).
Buồn nhớ công viên Boulogne(5) có để làm gì?!
Có để làm gì tiếng thở dài trên biển?!
Tôi thì
trong phòng của hiếm
thích ngắm
vào phòng 103.
Nhìn vào mặt trời, người ta
với vẻ quan trọng
“những tia sáng để làm chi?”
còn tôi thì vì
con thỏ vàng
con thỏ trên tường
tôi sẵn sàng trao tất cả.

 

Trường đại học của tôi

Các anh biết tiếng Pháp.
Hãy nhân.
Chia.
Biến cách lạ kỳ.
Nào, hãy biến cách!
Và hãy nói cho tôi biết
với ngôi nhà có thông lưng
có thể không?
Ngôn ngữ tàu điện các anh có hiểu?
Con chim non
chỉ mới đưa bàn tay
lấy cuốn sách
tập giấy.
Còn tôi học chữ cái
giở những trang từ tấm biển sắt tây.
Người ta lấy đất đai
cắt
cào
dạy dỗ.
Và mặt đất – là quả cầu bé nhỏ.
Còn tôi
học địa lý bên sườn
chẳng vô tình
ngã nhào
xuống đất!
Người ta quay Ilovaisky(6)
những câu hỏi đau đầu nhức óc:
– Râu Barbarossa(7) có phải màu hung?
ừ thì màu hung!
Tôi chẳng đi vào những thứ mông lung
chuyện gì ở Mạc Tư Khoa tôi cũng biết!
Người ta lấy Dobroliubov(8) (để căm thù cái ác)
chống lại họ hàng
kêu ca dòng tộc.
Tôi
Từ nhỏ đã quen căm ghét
những kẻ béo phì
tôi luôn vì bữa ăn trưa
đem bản thân mình tôi bán.
Người ta học cách ngồi đứng
để cho phụ nữ ưa
ý nghĩ trong đầu như những con cá chậm.
Còn tôi
nói chuyện
chỉ với những ngôi nhà.
Chỉ với những trạm bơm nước chuyện trò.
Những cửa sổ khô khan lắng nghe chăm chú
những mái nhà nắm bắt những lời tôi thả.
Còn sau đó
về đêm
với nhau huyên thiên
gầm gừ – con quay gió.
  

Người lớn

Người lớn có nhiều việc.
Trong túi có tiền.
Yêu?
Xin cứ việc!
Cần một trăm đồng.
Thế mà tôi
vô gia đình
nghèo tàn nghèo mạt
thọc bàn tay
vào túi rách
sáng mắt lang thang.
Đêm.
Hãy mặc bộ áo quần đẹp nhất.
Để hồn nghỉ ngơi với vợ, với kẻ góa chồng.
Còn tôi
Mạc Tư Khoa làm cho nghẹt thở
bằng những con đường vô tận của vòng cung.
Trong những con tim –
trong những chiếc đồng hồ tích tắc
những người tình.
Những tình nhân vui sướng trên giường.
trống ngực thủ đô hoang dã
và tôi bắt giữ
một niềm say mê.
Trong áo phủ
con tim như ở bên ngoài
tôi mở lòng cho vũng nước, mặt trời.
Những say mê hãy vào chơi!
Những tình yêu hãy ghé!
Từ nay tôi không làm chủ được con tim tôi nữa.
Tôi biết ngôi nhà của con tim.
Nằm trong ngực – ai ai cũng biết!
Thế mà tôi
điên rồ với môn giải phẫu học.
Chỉ toàn là tim –
gióng lên mọi chỗ.
Ô, có bao nhiêu –
chỉ một con tim vui vẻ
suốt 20 năm trời sôi ầm ĩ!
Gánh nặng chưa vơi – chỉ đơn giản là khó chịu.
Không đến nỗi khó chịu
vì thơ
và quả thế.
  

Và điều xảy ra

Lớn hơn có thể
lớn hơn cần –
có vẻ
cơn mê sảng trong giấc mơ lơ lửng
từng cục nhỏ trong tim kết thành to lớn:
to lớn yêu thương
lớn lao thù hận.
Dưới gánh nặng
những bàn chân
bước đi chệnh choạng –
em biết không
ừ thì đã đành
tôi thu xếp ổn
nhưng dù sao
mang con tim nặng
còn bờ vai năm tấc rộng.
Phình lên bình sữa bằng thơ
và không rót ra –
vào đâu, ngỡ như – làm đầy lại.
Tôi vì thơ mệt mỏi –
người vú nuôi cuộc đời
của lối khuyếch đại
mẫu mực Maupassant(9).


Tôi gọi

Đứng dậy như lực sĩ
tôi mang như vận động viên.
Như gọi cử tri đến cuộc mít tinh
như làng trong đám cháy
gióng lên những hồi chuông –
tôi gọi:
“Này!
Nó đây
Hãy cầm lấy!”
Và khi ấy
vật to lớn ồ lên
không nhìn
bụi
bẩn
tuyết trắng
còn phụ nữ
né sang một bên
như tránh pháo thăng thiên:
“Chúng tôi cần be bé hơn
như điệu nhảy tango, có lẽ…”
Tôi mang thì không thể –
và tôi vẫn mang gánh nặng của mình.
Tôi muốn vứt
nhưng biết rằng
không vứt!
Vòng xương sườn không chịu nổi sức ép.
Lồng ngực căng lên vì điện áp tăng.
  

Em

Em đến đây –
Vẻ rất thành thạo
để xem tiếng gầm
xem vóc dáng
và nhìn ngắm
quan sát kỹ càng
chỉ là cậu bé con, đơn giản.
Em cầm
lấy mất con tim
và đơn giản
em bước xuống đường
như cô bé cầm chơi quả bóng.
Và trong mỗi con người –
nhìn ra thật khó –
ở đâu phụ nữ chôn vùi
ở đâu thiếu nữ.
“Yêu một người như thế sao?
Chỉ có biết lao vào!
Cần một người nuôi dạy thú.
Cần một kẻ từ vườn bách thú!”
Còn tôi hoan hỉ.
Chẳng gông xiềng
không gánh nặng!
Tôi vui quá không nhớ mình
tôi nhảy cẫng lên
nhảy như trong đám cưới của người da đỏ
thế là tôi rất vui vẻ
thế là tôi rất nhẹ nhàng.


Không thể

Một mình tôi không thể
không mang được cây đàn Piano
(huống hồ –
Cái tủ không thể nào cháy được).
Không phải đàn Piano
thì có lẽ là
con tim tôi mang ngược.
Những chủ nhà băng đều biết:
“Ta giàu có vô cùng
không đủ túi để mà mang –
nên đặt nó vào tủ không cháy được”.
Tình yêu
đối với em –
là của quí bỏ trong rương thép
tôi cất
tôi mang đi
và tôi vui như vua Croesus(10).
Và không lẽ là
nếu như thật muốn
thì tôi lấy nụ cười
và ít thôi
tôi lu bù cùng người khác
nửa đêm tôi tiêu hết
mười lăm đồng tiền lẻ đa tình.


Như thế với tôi

Những con tàu biển – đi về cảng.
Tàu hỏa – hối hả trở về ga.
Còn tôi trở về em, và huống nữa là –
yêu em mà lỵ! –
em cuốn hút, làm nghiêng.
Dè dặt cúi mình chàng hiệp sĩ của Puskin
xuống sát đất để kiếm tìm, ngắm nghía.
Tôi thì cũng thế
trở về với em.
Con tim của mình
tôi nhìn ngắm.
Hãy trở về nhà vui sướng.
Bẩn lắm các anh
hãy gội mình, cạo, rửa.
Tôi thì cũng thế
trở về với em –
chẳng lẽ
đến với em
tôi không đi về nhà mình?!
Những gì thuộc về đất, lòng đất hấp thụ.
Ta trở về với mục đích cuối cùng.
Tôi thì cũng thế
trở về với em
tôi khao khát thường xuyên
nhọc nhằn từ giã
vất vả mắt thôi nhìn.


Lời kết luận

Không có gì xóa bỏ được tình yêu
không bất hòa, xích mích
không sự xa cách.
Tình đã được nghĩ ra
tình đã được kiểm tra
đã được người ta điều chỉnh.
Và thơ tôi bước lên trang trọng
xin thề rằng
tôi yêu chân thành
thủy chung và đúng!
1921-1922.
___________________
Trường ca Tôi yêu viết từ tháng 11-1921 đến tháng 2-1922. Lúc đầu có tên gọi là Tình yêu. In lần đầu năm 1922.
(1)Muller, Johannes Peter (1801 – 1858) – nhà sinh lý học Đức, tác giả của nhiều bài tập thể dục phổ biến thời bấy giờ.
(2)Con sông ở Gruzia, chảy qua thành phố Kutaiysi – thời nhỏ Maiakovsky học ở đây.
(3)Năm 1908 Maiakovsky vào đảng Dân chủ Xã hội Nga và tham gia hoạt động bí mật nên bỏ học từ lớp 5 ở trường Trung học cổ điển thời đó (gymnadya).
(4)Nhà tù Butyrki ở Moskva. Maiakovsky từ tháng 8-1909 đến tháng 1-1910 bị giam ở đây vì tội hoạt động cách mạng bí mật. Cũng từ đây Maiakovsky bắt đầu làm thơ.
(5)Công viên Boulogne (Bois de Boulogne) – công viên rừng ở Paris.
(6)Ilovaisky, Dmitry Ivanovich (1832 – 1920) – nhà sử học, tác giả của sách giáo khoa môn lịch sử.
(7)Barbarossa – biệt danh của vua Đức Friedrich I (1125 – 1190), tiếng Italia có nghĩa là râu hung.
(8)Dobroliubov, Aleksandr Mikhailovich (1876 – 1945) – nhà thơ Nga.
(9)Maupassant, Guy de (1850 – 1893) – nhà văn Pháp viết rất hay về đề tài tình yêu.
(10)Croesus (595 – 546 tr. CN) – vị vua cuối cùng của Vương quốc Lydia, một Vương quốc cổ đại ở vùng Tiểu á (Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay). Từ năm 560 tr. CN Croesus chiếm được rất nhiều đất đai, mở rộng Vương quốc của mình. Đến năm 546 tr. CN bị vua Cyrus Đại đế (600 – 530 tr. CN) của Ba Tư đánh chiếm và bắt làm tù binh. Tài sản của vua Croesus đi vào thành ngữ của người đời.


 ЛЮБЛЮ


Обыкновенно так

Любовь любому рожденному дадена,—
но между служб,
доходов
и прочего
со дня на день
очерствевает сердечная почва.
На сердце тело надето,
на тело — рубаха.
Но и этого мало!
Один —
идиот!—
манжеты наделал
и груди стал заливать крахмалом.
Под старость спохватятся.
Женщина мажется.
Мужчина по Мюллеру мельницей машется.
Но поздно.
Морщинами множится кожица.
Любовь поцветет,
поцветет —
и скукожится.


Мальчишкой

Я в меру любовью был одаренный.
Но с детства
людьё
трудами муштровано.
А я —
убег на берег Риона
и шлялся,
ни чёрта не делая ровно.
Сердилась мама:
«Мальчишка паршивый!»
Грозился папаша поясом выстегать.
А я,
разживясь трехрублевкой фальшивой,
играл с солдатьём под забором в «три листика».
Без груза рубах,
без башмачного груза
жарился в кутаисском зное.
Вворачивал солнцу то спину,
то пузо —
пока под ложечкой не заноет.
Дивилось солнце:
«Чуть виден весь-то!
А тоже —
с сердечком.
Старается малым!
Откуда
в этом
в аршине
место —
и мне,
и реке,
и стовёрстым скалам?!»


Юношей

Юношеству занятий масса.
Грамматикам учим дурней и дур мы.
Меня ж
из 5-го вышибли класса.
Пошли швырять в московские тюрьмы.
В вашем
квартирном
маленьком мирике
для спален растут кучерявые лирики.
Что выищешь в этих болоночьих лириках?!
Меня вот
любить
учили
в Бутырках.
Что мне тоска о Булонском лесе?!
Что мне вздох от видов на море?!
Я вот
в «Бюро похоронных процессий»
влюбился
в глазок 103 камеры.
Глядят ежедневное солнце,
зазнаются.
«Чего, мол, стоют лучёнышки эти?»
А я
за стенного
за желтого зайца
отдал тогда бы — всё на свете.


Мой университет

Французский знаете.
Делите.
Множите.
Склоняете чудно.
Ну и склоняйте!
Скажите —
а с домом спеться
можете?
Язык трамвайский вы понимаете?
Птенец человечий
чуть только вывелся —
за книжки рукой,
за тетрадные дести.
А я обучался азбуке с вывесок,
листая страницы железа и жести.
Землю возьмут,
обкорнав,
ободрав ее,—
учат.
И вся она — с крохотный глобус.
А я
боками учил географию,—
недаром же
наземь
ночёвкой хлопаюсь!
Мутят Иловайских больные вопросы:
— Была ль рыжа борода Барбароссы?—
Пускай!
Не копаюсь в пропыленном вздоре я —
любая в Москве мне известна история!
Берут Добролюбова (чтоб зло ненавидеть),—
фамилья ж против,
скулит родовая.
Я
жирных
с детства привык ненавидеть,
всегда себя
за обед продавая.
Научатся,
сядут —
чтоб нравиться даме,
мыслишки звякают лбёнками медненькими.
А я
говорил
с одними домами.
Одни водокачки мне собеседниками.
Окном слуховым внимательно слушая,
ловили крыши — что брошу в уши я.
А после
о ночи
и друг о друге
трещали,
язык ворочая — флюгер.
  

Взрослое

У взрослых дела.
В рублях карманы.
Любить?
Пожалуйста!
Рубликов за сто.
А я,
бездомный,
ручища
в рваный
в карман засунул
и шлялся, глазастый.
Ночь.
Надеваете лучшее платье.
Душой отдыхаете на женах, на вдовах.
Меня
Москва душила в объятьях
кольцом своих бесконечных Садовых.
В сердца,
в часишки
любовницы тикают.
В восторге партнеры любовного ложа.
Столиц сердцебиение дикое
ловил я,
Страстною площадью лёжа.
Враспашку —
сердце почти что снаружи —
себя открываю и солнцу и луже.
Входите страстями!
Любовями влазьте!
Отныне я сердцем править не властен.
У прочих знаю сердца дом я.
Оно в груди — любому известно!
На мне ж
с ума сошла анатомия.
Сплошное сердце —
гудит повсеместно.
О, сколько их,
одних только вёсен,
за 20 лет в распалённого ввалено!
Их груз нерастраченный — просто несносен.
Несносен не так,
для стиха,
а буквально.


Что вышло

Больше чем можно,
больше чем надо —
будто
поэтовым бредом во сне навис —
комок сердечный разросся громадой:
громада любовь,
громада ненависть.
Под ношей
ноги
шагали шатко —
ты знаешь,
я же
ладно слажен,—
и всё же
тащусь сердечным придатком,
плеч подгибая косую сажень.
Взбухаю стихов молоком
— и не вылиться —
некуда, кажется — полнится заново.
Я вытомлен лирикой —
мира кормилица,
гипербола
праобраза Мопассанова.


Зову

Поднял силачом,
понес акробатом.
Как избирателей сзывают на митинг,
как сёла
в пожар
созывают набатом —
я звал:
«А вот оно!
Вот!
Возьмите!»
Когда
такая махина ахала —
не глядя,
пылью,
грязью,
сугробом,—
дамьё
от меня
ракетой шарахалось:
«Нам чтобы поменьше,
нам вроде танго бы...»
Нести не могу —
и несу мою ношу.
Хочу ее бросить —
и знаю,
не брошу!
Распора не сдержат рёбровы дуги.
Грудная клетка трещала с натуги.


Ты

Пришла —
деловито,
за рыком,
за ростом,
взглянув,
разглядела просто мальчика.
Взяла,
отобрала сердце
и просто
пошла играть —
как девочка мячиком.
И каждая —
чудо будто видится —
где дама вкопалась,
а где девица.
«Такого любить?
Да этакий ринется!
Должно, укротительница.
Должно, из зверинца!»
А я ликую.
Нет его —
ига!
От радости себя не помня,
скакал,
индейцем свадебным прыгал,
так было весело,
было легко мне.


Невозможно

Один не смогу —
не снесу рояля
(тем более —
несгораемый шкаф).
А если не шкаф,
не рояль,
то я ли
сердце снес бы, обратно взяв.
Банкиры знают:
«Богаты без края мы.
Карманов не хватит —
кладем в несгораемый».
Любовь
в тебя —
богатством в железо —
запрятал,
хожу
и радуюсь Крезом.
И разве,
если захочется очень,
улыбку возьму,
пол-улыбки
и мельче,
с другими кутя,
протрачу в полночи
рублей пятнадцать лирической мелочи.


Так и со мной

Флоты — и то стекаются в гавани.
Поезд — и то к вокзалу гонит.
Ну а меня к тебе и подавней —
я же люблю!—
тянет и клонит.
Скупой спускается пушкинский рыцарь
подвалом своим любоваться и рыться.
Так я
к тебе возвращаюсь, любимая.
Мое это сердце,
любуюсь моим я.
Домой возвращаетесь радостно.
Грязь вы
с себя соскребаете, бреясь и моясь.
Так я
к тебе возвращаюсь,—
разве,
к тебе идя,
не иду домой я?!
Земных принимает земное лоно.
К конечной мы возвращаемся цели.
Так я
к тебе
тянусь неуклонно,
еле расстались,
развиделись еле.

Вывод

Не смоют любовь
ни ссоры,
ни вёрсты.
Продумана,
выверена,
проверена.
Подъемля торжественно стих строкопёрстый,
клянусь —
люблю
неизменно и верно!
1922

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét