Hơn 40 Blog. Hơn 300 Nhà thơ nổi tiếng Thế giới và những Lời chúc – Giai thoại – Chuyện tình hay nh

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

Thơ tình V. Maiakovsky - Phần 2


PHONG CÁCH HEINE*

Đôi mắt em bừng lên như tia chớp
em nói rằng em đã nhìn
thấy anh đi cùng cô gái khác.
Rằng anh là người đê tiện nhất
rằng anh là kẻ thấp hèn.
Và em bước
đi trên đường
em vừa đi vừa rủa.
Anh chỉ là nhà bác học tầm thường, em yêu ạ
những tiếng sấm kia em hãy giữ cho mình.
Nếu như tia chớp đã không giết được anh
thì tiếng sấm rền
nói có trời, anh không sợ.
1920
_________
*Heine, Heinrich (1797 – 1856) – nhà thơ Đức.

Гейнеобразное

Молнию метнула глазами:
"Я видела -
с тобой другая.
Ты самый низкий,
ты подлый самый..." -
И пошла,
и пошла,
и пошла, ругая.
Я ученый малый, милая,
громыханья оставьте ваши,
Если молния меня не убила -
то гром мне,
ей-богу, не страшен.
1920
  


CƯ XỬ VỚI CÔ NƯƠNG

Buổi chiều này đã quyết
còn anh và em có là người tình?
Trời tối đen
không ai nhìn thấy hết.
Và anh đã quì xuống thật
quả thật
là anh
trong khi cúi mình
nói với em
như người cha tốt bụng:
“Dục tình như vách dựng đứng
con làm ơn
đứng tránh ra bên đường.
Tránh ra bên đường
con nhé”.
1920

Отношение к барышне

Этот вечер решал —
не в любовники выйти ль нам?—
темно,
никто не увидит нас.
Я наклонился действительно,
и действительно
я,
наклонясь,
сказал ей,
как добрый родитель:
«Страсти крут обрыв —
будьте добры,
отойдите.
Отойдите,
будьте добры».
1920
  


HÃY NGHE ĐÂY

Hãy nghe đây!
Vì rằng, nếu những ngôi sao sáng rực
nghĩa là – điều này có ai đó cần?
Nghĩa là – có ai đó muốn cho chúng cháy lên?
Nghĩa là – có ai đó gọi những cục đờm là châu ngọc?

Và ai đó đang đau xót
trong cơn lốc của bụi buổi trưa
rồi hắn gọi Đức Chúa Trời
lo sợ rằng đã muộn
rồi khóc rống
rồi hôn cánh tay của Chúa nổi gân xanh
và hắn cầu xin
để cho ngôi sao không tắt!
Và thề thốt
không di dời nỗi đau khổ thiếu sao!
Còn sau đấy
bước đi trong phiền muộn lo âu
nhưng bề ngoài có vẻ yên lắm vậy.
Rồi nói cùng ai đấy:
“Bây giờ mi bình thường?
Không có gì sợ hãi
Có phải vậy?!”
Hãy nghe đây!
Vì rằng, nếu những ngôi sao
sáng rực
nghĩa là – điều này có ai cần thiết?
nghĩa là – điều này cần thiết cho ai
để cứ mỗi buổi chiều
trên những mái nhà
dù chỉ một ngôi sao đang cháy?!
1914

Послушайте

Послушайте!
Ведь, если звезды зажигают —
значит — это кому-нибудь нужно?
Значит — кто-то хочет, чтобы они были?
Значит — кто-то называет эти плево́чки жемчужиной?
И, надрываясь
в метелях полу́денной пыли,
врывается к богу,
боится, что опоздал,
плачет,
целует ему жилистую руку,
просит —
чтоб обязательно была звезда! —
клянется —
не перенесет эту беззвездную му́ку!
А после
ходит тревожный,
но спокойный наружно.
Говорит кому-то:
«Ведь теперь тебе ничего?
Не страшно?
Да?!»
Послушайте!
Ведь, если звезды
зажигают —
значит — это кому-нибудь нужно?
Значит — это необходимо,
чтобы каждый вечер
над крышами
загоралась хоть одна звезда?!
1914
  


ÁO CHÀNG CÔNG TỬ

Tôi may cho mình chiếc quần màu đen
bằng thứ vải nhung mượt mà của giọng.
Chiếc áo vàng từ ba thước hoàng hôn.
Trên mặt đường Nevsky bằng phẳng
rảo bước như chàng công tử, Đông Gioăng.

Dù mặt đất kêu lên trong im lặng:
“Anh ra đường ép uổng những mùa xuân!”
Tôi cười với mặt trời rất ngạo mạn:
“Giữa mặt đường nói chớt sướng vô cùng!”

Có phải bởi vì bầu trời màu xanh
còn mặt đất như người tình sạch sẽ
tôi tặng mọi người những câu thơ vui vẻ
sắc sảo và cần, giống như tăm xỉa răng!

Những phụ nữ yêu thân thể của tôi
cô gái này nhìn tôi như anh cả
em hãy trao nhà thơ những nụ cười
để tôi khâu lên áo chàng công tử.
1914

Кофта фата

Я сошью себе черные штаны
из бархата голоса моего.
Желтую кофту из трех аршин заката.
По Невскому мира, по лощеным полосам его,
профланирую шагом Дон-Жуана и фата.

Пусть земля кричит, в покое обабившись:
«Ты зеленые весны идешь насиловать!»
Я брошу солнцу, нагло осклабившись:
«На глади асфальта мне хорошо грассировать!»

Не потому ли, что небо голубо,
а земля мне любовница в этой праздничной чистке,
я дарю вам стихи, веселые, как би-ба-бо
и острые и нужные, как зубочистки!

Женщины, любящие мое мясо, и эта
девушка, смотрящая на меня, как на брата,
закидайте улыбками меня, поэта,-
я цветами нашью их мне на кофту фата!
1914
  


NHỮNG DÒNG THƠ NÀY TÁC GIẢ VIẾT CHO MÌNH

Bốn.
Như cú đấm, nặng nề.
“Vật gì của Xêda trả về Xêda”(1).
Còn người như thế
như tôi đây
thì thọc vào đâu?
ở chốn nào tìm ra nơi trú ẩn?

Giá mà tôi
nhỏ nhắn
như đại dương
thì sẽ nhảy lên con sóng
âu yếm với chị hằng.
Tôi biết tìm đâu ra một người tình
Một người như tôi – to lớn?
Người như thế này không đủ chỗ giữa trời xanh!

Ô, giá mà tôi nghèo nàn!
Như tỉ phú!
Tiền bạc cho hồn làm gì kia chứ?
Tên trộm tham lam ngự ở trong hồn.
Một lũ buông tuồng của những ước mong
tất cả vàng của Californium(2) không đủ.

Giá mà tôi là người líu lô, nói khó
như Dante(3)
hay như Petrarca!
Thì đem hồn cho một người tôi đốt!
Cho người này cháy bằng thơ.
Và từ ngữ
và tình –
một cổng khải hoàn môn:
huy hoàng, tráng lệ
và sẽ đi qua người này biệt tăm
những người tình của nhiều thế kỉ.

Ô, giá mà tôi
êm đềm
như tiếng sấm
thì tôi than vãn
bằng cơn run ôm ngôi nhà ẩn sĩ của đất đai.
Và nếu tôi bằng sức mạnh của ngôi nhà này
kêu lên giọng lớn
vặn sao chổi những bàn tay nóng bỏng
vứt xuống từ nỗi buồn.

Thì tôi sẽ gặm nhấm những tia sáng của đêm –
Ôi, giá mà tôi được
như mặt trời mờ nhạt!
Thì tôi sẽ rất cần
bằng hào quang của mình uống hết
lòng đất đã gầy nhom!

Và tôi sẽ đi ngang
tình yêu của mình tôi đẩy.
Trong cái đêm nào vậy
không phải đêm điên cuồng
hay đêm bệnh hoạn
như người khổng lồ tôi đã cưu mang
vô cùng to lớn
và chẳng ai cần?
1916
_______________
(1)Vật gì của Xêda trả về Xêda –  Maiakovsky dùng lời của Chúa Giê-su Christ. Câu này trong Kinh Thánh: “Hãy trả cho Xêda vật gì của Xêda và trả cho Đức Chúa Trời vật gì của Chúa” (a Cesare quel che à di Cesare, a Dio quel è di Dio).  Đây là câu Chúa Giê-su Christ trả lời dân Pha-ra-si khi họ hỏi dò: “Xin thầy nói cho chúng tôi, thầy nghĩ thế nào: có nên nộp thuế cho Xêda hay không?” Tân ước_Ma-thi-ơ 22: 17-21.
(2)Californium – một nguyên tố hóa học.
(3)Dante Alighieri (1265 – 1321) – nhà thơ Italia.
Petrarca, Francesco (1304 – 1374) – nhà thơ Italia. Cả Dante lẫn Petrarca là những nhà thơ suốt đời làm thơ chỉ về một người. Dante về Beatrice, còn Petrarca về Laura.

Себе, любимому, посвящает эти строки автор

Четыре.
Тяжелые, как удар.
«Кесарево кесарю — богу богово».
А такому,
как я,
ткнуться куда?
Где мне уготовано логово?

Если бы я был
маленький,
как океан,-
на цыпочки волн встал,
приливом ласкался к луне бы.
Где любимую найти мне,
Такую, как и я?
Такая не уместилась бы в крохотное небо!

О, если б я нищ был!
Как миллиардер!
Что деньги душе?
Ненасытный вор в ней.
Моих желаний разнузданной орде
не хватит золота всех Калифорний.

Если б быть мне косноязычным,
как Дант
или Петрарка!
Душу к одной зажечь!
Стихами велеть истлеть ей!
И слова
и любовь моя —
триумфальная арка:
пышно,
бесследно пройдут сквозь нее
любовницы всех столетий.

О, если б был я
тихий,
как гром,-
ныл бы,
дрожью объял бы земли одряхлевший скит.
Я если всей его мощью
выреву голос огромный,-
кометы заломят горящие руки,
бросаясь вниз с тоски.

Я бы глаз лучами грыз ночи —
о, если б был я
тусклый, как солце!
Очень мне надо
сияньем моим поить
земли отощавшее лонце!

Пройду,
любовищу мою волоча.
В какой ночи
бредовой,
недужной
какими Голиафами я зачат —
такой большой
и такой ненужный?
1916